Đừng bao giờ
rót biển vào chai, một ngày nắng cạn, biển chỉ còn lại muối mặn
Tuổi xanh rồi
cũng sẽ ngả màu, rồi cũng sẽ đến lúc ta hối hận vì chính những gì mình tin tưởng.
Chúng tôi,
cả gia đình nhỏ bé cùng bước trong tiết xuân chúc tết họ hàng. Hình ảnh hạnh
phúc ấy có lẽ ám ảnh tôi ko phải suốt nhiều năm sau này mà là cả cuộc đời này
có lẽ cũng không quên được. dù có bao nhiêu vết rạn, bao nhiêu thứ tiềm tàng thì
mùa xuân vẫn trong trẻo và tinh khôi gột rửa hạnh phúc ấy thánh thiện và khắc
sâu đến thế.
Nếu Khoảnh
khắc ấy là vui tươi như lộc cây quậy
mình trong kén thì khoảnh khắc khi gia đình bỗng đoàn tụ trong đêm lại thật ấm
áp và gần gũi. Một đêm tưởng như rất bình thường mà lại không đơn giản như vậy.
chỉ là khi tôi đi học xa nhà và đó là lần đầu tiên tôi về nhà và không báo trước.
trong đêm tối, tựa như khung cảnh bài hát xin gọi nhau là cố nhân khắc khoải
kia, tôi trở về nhà và gặp hai đứa em trên đường ra ông ngoại, thế rồi cả 3 đứa
cùng về trong hạnh phúc vũ òa của cả bố và mẹ, bố có nói về cái khoảnh khắc ấy
nhưng tôi chỉ nhớ rằng đó là câu làm tôi có ấn tượng thật mạnh. Và đó là lần đầu
tiên cũng là lần cuối cùng trong đời này tôi có thể có lần đoàn tụ ấy. những lần
sau này chỉ có nước mắt và buồn bã lo sợ
mà thôi. Sau lần đó, mẹ yếu dần và rồi mẹ
đi mãi. Sau lần đó, tôi đi dần từ hi vọng này đến hi vọng khác, đi dần từ mộng
tưởng về hiện thực tàn nhẫn đeo bám tôi suốt cả cuộc đời này – không thể bù đắp
cũng chẳng thể lành, tựa như một vết thương từ thương mang lời nguyền của định
mệnh của Lancer trong fate zero (một anime của Nhật). thậm chí có thể còn hơn
thế, thương bẻ đi thì vết thương lại lành, tôi biết bẻ gãy điều gì để vết
thương mất mát trong tôi khép miệng đây. Lần sau đó về nhà, tôi còn ngây thơ
mua ví cho mẹ đi chợ không phải dùng cái ví cũ trước mẹ xin tôi nữa. thấy bố cười
hiền khi tôi đưa quà cho mẹ, tôi thấy mình mới đáng thương đến đâu.
Gặp mẹ, nhìn mẹ yếu dần. Gặp mẹ, nhìn mẹ gồng
mình với bệnh tật mà mẹ không hay. Tay cầm chén thuốc nam, mẹ lẩm nhẩm cầu nguyện
mau khỏi bệnh để đỡ đần việc nhà cho bố con. Có lúc, mẹ bâng quơ dặn dò chuyện
yêu đương, mẹ bảo sợ không nhìn thấy con gái trong ngày nó cưới. tôi cười, gì
mà chả xem được, trong khi, mặn lòng. Mãi đến khi mẹ gần đi, mẹ mới biết, mà mẹ
không tiếc chuyện gì nữa hay sao không dặn dò một câu. Mùa đông ấy lạnh lắm, thế
giới khác còn lạnh hơn kéo mẹ lẻ bước một mình.
Không thể
tin trong cái hộp kia là mẹ đang nằm đó. Người ra vào tấp nập, tôi chỉ muốn
nhanh cho xong cái nghi lễ phức tạp ấy để tôi có thể trọn vẹn niềm tin rằng cái
hộp gỗ ấy trống rỗng. tôi có thể bình yên đợi mẹ chạy cái xe đạp màu xanh dương
cao cao của tôi về rồi dựng bên cạnh gốc ổi. cái dáng mẹ chống xe xuống, cái kiểu
vừa hạ xe vừa ngoái sang bên kia cười đùa gì đó với bác dâu bên nhà. Tôi có thể
lang thang trên đường và gặp mẹ chay xe về. tôi cso thể đi chợ cùng mẹ, nhất định
không cố tỏ vẻ bé bỏng bắt mẹ lai cả đoạn đường dài.
Thế là tôi chẳng khóc, có gì mà khóc chứ, mẹ
đâu có ở trong cái hộp gỗ đó. Dù đến giờ đây cũng đã 3 năm rồi nhưng hình như mẹ
đang nhổ rau cải bán chợ mùa đông, làm gì đó dưới đầm mãi chưa về hay đơn giản
chỉ là ngồi nói chuyện rốn ở đâu đó quên giờ về. lại thèm được đi đón mẹ khi
hoàng hôn đổ xuống biết mấy. hoàng hôn đẹp, bình yên nhưng buồn. cái ước mong
nhỏ bé là có thể cho mẹ một cuộc sống nhàn nhã
Người ta ác
độc lắm, họ biết cách quan tâm vô tình lắm. người ta thường xoáy vào nỗi buồn
khi nó đang hiện hữu mà cũng khó đi là ẩn giấu. người ta hỏi em trai tôi có nhớ
mẹ không. Sao người ta có thể làm tâm hồn bé bỏng ấy phải chịu những cái buồn
không đáng có nhỉ. Người ta cũng biết hỏi đừng thời điểm lắm. khi đau, người ta
sẽ hỏi đau thế nào, khi lành thì sẽ gợi lại có đau nữa không. Kh lành hơn, người ta lại lấy cái “mới, rất mới” ra châm
chọc lại cho da non đó bật máu đê thỏa cái tò mò đáng sợ kia.
Ngày tháng này, không hiểu sao thấy u tối thế.
Chỉ có con mắt còn liếc qua liếc lại, cử động trên khuôn mặt để người ta biết
đó không phải là bức tượng. mùa thu hà nội đẹp đấy, mà xám buồn đến u uất.
Ngày năm nhất,
kết thúc đi một trang trong cuốn sách về gia đình nhỏ. Ngày năm 4 , cuốn sách lại
phải oằn mình viết thêm trang mới. trang cũ đã khép bằng nước mắt đẫm những đêm
vắng, những góc phố không tên những chuyến xe bus một mình. Trang mới kia sao
mà lạ quá, khó chấp nhận quá mẹ ạ. bỗng dưng có một người mới, và phải gọi người đó là mẹ, à không, chỉ mợ thôi. điều lo lắng nhất là đứa em hãy còn bé. tâm hồn nó đã đủ cứng cáp mà đón lấy cái hiện thực ấy chưa mẹ. mẹ đã thật sự đi chưa hay vẫn còn đó và phải nhìn những giả dối của con. nhìn thấy vật đổi sao dời, nhìn thấy người khác thay vị trí của mình. mẹ buồn lắm nhỉ. con còn sợ hơn mẹ ạ. con sợ.
sao ngày xưa con có thể chịu được cái cảm giác khi quay sang mẹ, mẹ đã ngủ mãi, mẹ đã chẳng bao giờ còn gọi tên con nữa. con không hiểu hết cái nỗi đau ấy nó to lớn đến đâu - cái cảm giác mà bây giờ con chỉ biết nó như rơi xuống một vực thẳm, cứ rơi mãi, rơi mãi, rơi mãi ... giờ đây con vẫn đang rơi mà chưa rơi đến nơi nào để tìm thấy mẹ cả. nhớ nhớ đến bủn rủn chân tay. khóc khóc đến mệt nhoài rồi liêu xiêu bước về từ góc nào đó của phố đã lên đèn hoặc ngủ thiếp đi trong đêm.
sân kí túc nhiều bàng chín lắm. người ta chẳng biết ăn thứ quả này đâu mẹ. đâu cần phải như ngày xưa mẹ cắt cỏ xa hái về từ phú lộc. nhìn cái quả ấy, nghe thấy mùi bàng chín, ngỡ như thấy tiếng con cười giòn.
con còn nhớ nguyên hình ảnh mẹ gầy dần đi vì cái bệnh quái ác đó. nhìn mẹ gánh quang cỏ, lòng tự nhủ sau này sẽ cho mẹ cuộc sống yên bình, mua thật nhiều áo đẹp, thật nhiều kẹo ngot cho mẹ ăn và nhất định không để mẹ phải gánh phải gồng gì nữa, không để mẹ phải đau đầu tính toán chi tiêu trong nhà. giờ đây, dù không phải kiếm ra đủ để mẹ có thể an nhàn nhưng mẹ ở đây đi, mẹ ăn gì, thích gì con đều có thể mua đc cho mẹ rồi. bà ngoại khi xưa vất vả mãi rồi khi sung sướng hơn thì bà lại ra đi, mẹ cũng thế sao. có bao lần con nghĩ, sao lại phải bù đắp những gì chưa làm cho mẹ cho một người khác. ích kỉ thay, đó chỉ làm thỏa mãn bản thân con mà thôi.
nhớ lúc trước, dù chẳng dư giả gì như bạn như bè. mỗi khi mua đồ đều phải so sánh nó với công làm cả ngày của bố, cái gì cũng chẳng dám mua rồi bạn bè lại cười chê, cô thầy cười chê vì thiếu cái này cái kia, dùng đồ rẻ thế này thế kia. giờ đây, tự lo cho bản thân, cũng chẳng biết vòi vĩnh ông mua gì cho nữa thì cũng chẳng được nhìn thấy niềm vui chạy sóng sánh trong mắt mẹ nữa. đến trong mơ cũng không thấy nữa. con sơ thời gian cuốn đi, một ngày nào đó sẽ quên quá nhiều về mẹ, hay lúc con già rồi, mắt mờ tai kém, lúc đó mẹ có nhận ra con nữa không.
giọt nước mắt vỡ òa của bố trong bệnh viện K khó quên lắm, hình ảnh ông đứng trên tầng thượng nhìn vào nhà mình ngày mẹ đi đau lắm mẹ ạ. hình ảnh giọt nước mắt từ khuôn mặt cậu, tiếng nấc bị bàn tay cậu nén lại bên cạnh từng xẻng đất cứ lấp dần, lấp dần mẹ vào nơi xa những gì mẹ thương yêu mãi cả đoiè này khắc sâu thêm vào nhưng nôi đau được chôn sâu trong từng góc khuất của mỗi tâm hồn.
con sẽ không chạy trốn khi trót gửi nhầm tin nhắn làm hết tiền đt của mẹ, cũng chẳng biếng lười làm mẹ mắng, không so đo mẹ vs mẹ người ta, không gắt lại những lúc mẹ hay lẩm bẩm than phiền chuyện tiền nong, chuyện này chuyện kia nữa. cũng chẳng vì máy tính mà cắm cúi không ra tiễn mẹ vs bố và em, vì cái thẻ bảo hiểm mà gắt với mẹ. và cũng chẳng vì học hay hành, vì ngây thơ tin rằng mẹ sẽ không thể nào có ra sao để không về bên mẹ những ngày tháng cuối ấy. Hà Nội này rộng lắm, mà chỉ có xe 32 và bến giáp bát với khu nhổn là có dấu chân mẹ thôi. con gấu bông ông mua con làm rơi ở ngã 4 nhổn ngày ra nhập học. còn mẹ, con cũng làm lạc mất mẹ ở nơi con yêu thương nhất rồi. con xin lỗi, mẹ thích anh ấy thế, mà mãi, con cũng chẳng thể nào mang anh ấy về làm rể đâu ^^.
khi xưa, đc cùng đi mua quần áo cho me, được đi may áo với mẹ từ tam hòa rồi lại đến ngư lộc, cũng cẳng biết tìm đâu nữa, cũng chẳng còn ai để cùng họ có niềm vui ấy nữa. khi mẹ có cái áo mùa đông đẹp ấy, bộ quần áo mới ấy cũng là lúc mẹ đi. ai muốn tin, ai dám tin cho đành. cái áo sơ mi màu da cam mẹ may ở đối diện trường tiểu học mặc bên ngoài cái áo thu đông trắng cùng khoác ngoài cái áo phao đẹp trên chợ thành phố ấy. bộ đẹp ấy mẹ mới đc mặc một lần rồi lại phải theo mẹ trong cái hộp gỗ cùng mẹ về bên kia. khi nào di toan sẽ mặc áo phao ấy của mẹ, chắc con có kìm được nước mắt không.
nỗi đau ấy, ai đo thấu, nỗi buồn ấy ai cân đủ.chỉ biết nắng hoàng hôn bỗng mang màu tang tóc. nỗi đau nỗi buồn giấu kín trong lòng cứ chực gào lên đến ngã quỵ trên đường. con thay đổi nhiều lắm mẹ ạ. liệu mẹ có nhận ra con nữa không. con thấy con xa lạ và giống như một cái áo mưa bay lộn vèo trong giông gió. từ khi mẹ đi. cái cảm giác khó chịu ấy cứ len lỏi. cái trống vắng ấy cứ lớn dần đến ôm siết lấy cuộc sống này và giấu vào lòng thì lòng cũng chẳng muốn mở ra nữa. con thờ ơ với cuộc sống, thờ ơ với những người ngang qua cuộc đời. lòng tin vào nó cũng gãy rụng tự lúc nào. con chẳng bao giwof trách mẹ điều gì cả, chẳng bao giờ, mà còn thương mẹ nhiều hơn. cuộc sống, ah thì ra nó không bình yên phẳng lặng như thế, là bao sóng ngầm ập lên mẹ mà con đâu hay. bao nhiêu thứ dày vò mẹ phải chịu đựng một mình mà nào con hay. không trách mẹ bất cứ vì điều gì nhưng niềm tin vào cuộc sống này, con cũng để nó lạc lõng ở đâu đó rồi. cái đó con không kiềm chế được. mà cuộc sống vốn dĩ là vậy mà mẹ nhỉ. sao cứ phải quan niệm theo cái chuẩn mực của số đông trên đời.
trung thu này là trung thu cuối của gia đình mình, riêng gia đình mình thôi. tết này không trọn vẹn như tết xưa nữa mà sẽ có nhiều thay thế. con mệt, thực sự rất mệt khi cứ phải cố diễn khi cả người đã mệt nhừ, đã không còn sức nữa. và cộng vào đó là cảm giác tội lỗi với mẹ. rồi khaongr cách nội ngoại đã xa lại càng thêm xa. con và mẹ đều không làm đc gì để xóa bỏ nó, nay nó lại càng loét sâu hơn nữa. tuổi thơ con ở đó, mái nhà thứ 2 của con ở đó, mà sao lại bắt con nhìn nó dần xa. mẹ đi rồi, con sợ lắm, sợ đến muốn tát vào mình khi dám nghĩ một ngày nào đó ông cũng không ở đó chờ con về nữa, không còn ông ở đó để con thỏa sức làm một đứa trẻ ranh nũng nịu vòi vĩnh nữa. con không chắc mình sẽ vẫn đứng vững nếu ngày đó xảy ra đâu mẹ à. tựa như trong cơn lốc, không còn nơi bấu víu.
lần con về quê này, người ta đã ở quê rồi. lần con về quê tiếp theo, gia đình mình sẽ thay đổi mãi. con chưa sẵn sàng, thực sự chưa sẵn sàng mẹ ạ.
3h52 20/09/15
sao ngày xưa con có thể chịu được cái cảm giác khi quay sang mẹ, mẹ đã ngủ mãi, mẹ đã chẳng bao giờ còn gọi tên con nữa. con không hiểu hết cái nỗi đau ấy nó to lớn đến đâu - cái cảm giác mà bây giờ con chỉ biết nó như rơi xuống một vực thẳm, cứ rơi mãi, rơi mãi, rơi mãi ... giờ đây con vẫn đang rơi mà chưa rơi đến nơi nào để tìm thấy mẹ cả. nhớ nhớ đến bủn rủn chân tay. khóc khóc đến mệt nhoài rồi liêu xiêu bước về từ góc nào đó của phố đã lên đèn hoặc ngủ thiếp đi trong đêm.
sân kí túc nhiều bàng chín lắm. người ta chẳng biết ăn thứ quả này đâu mẹ. đâu cần phải như ngày xưa mẹ cắt cỏ xa hái về từ phú lộc. nhìn cái quả ấy, nghe thấy mùi bàng chín, ngỡ như thấy tiếng con cười giòn.
con còn nhớ nguyên hình ảnh mẹ gầy dần đi vì cái bệnh quái ác đó. nhìn mẹ gánh quang cỏ, lòng tự nhủ sau này sẽ cho mẹ cuộc sống yên bình, mua thật nhiều áo đẹp, thật nhiều kẹo ngot cho mẹ ăn và nhất định không để mẹ phải gánh phải gồng gì nữa, không để mẹ phải đau đầu tính toán chi tiêu trong nhà. giờ đây, dù không phải kiếm ra đủ để mẹ có thể an nhàn nhưng mẹ ở đây đi, mẹ ăn gì, thích gì con đều có thể mua đc cho mẹ rồi. bà ngoại khi xưa vất vả mãi rồi khi sung sướng hơn thì bà lại ra đi, mẹ cũng thế sao. có bao lần con nghĩ, sao lại phải bù đắp những gì chưa làm cho mẹ cho một người khác. ích kỉ thay, đó chỉ làm thỏa mãn bản thân con mà thôi.
nhớ lúc trước, dù chẳng dư giả gì như bạn như bè. mỗi khi mua đồ đều phải so sánh nó với công làm cả ngày của bố, cái gì cũng chẳng dám mua rồi bạn bè lại cười chê, cô thầy cười chê vì thiếu cái này cái kia, dùng đồ rẻ thế này thế kia. giờ đây, tự lo cho bản thân, cũng chẳng biết vòi vĩnh ông mua gì cho nữa thì cũng chẳng được nhìn thấy niềm vui chạy sóng sánh trong mắt mẹ nữa. đến trong mơ cũng không thấy nữa. con sơ thời gian cuốn đi, một ngày nào đó sẽ quên quá nhiều về mẹ, hay lúc con già rồi, mắt mờ tai kém, lúc đó mẹ có nhận ra con nữa không.
giọt nước mắt vỡ òa của bố trong bệnh viện K khó quên lắm, hình ảnh ông đứng trên tầng thượng nhìn vào nhà mình ngày mẹ đi đau lắm mẹ ạ. hình ảnh giọt nước mắt từ khuôn mặt cậu, tiếng nấc bị bàn tay cậu nén lại bên cạnh từng xẻng đất cứ lấp dần, lấp dần mẹ vào nơi xa những gì mẹ thương yêu mãi cả đoiè này khắc sâu thêm vào nhưng nôi đau được chôn sâu trong từng góc khuất của mỗi tâm hồn.
con sẽ không chạy trốn khi trót gửi nhầm tin nhắn làm hết tiền đt của mẹ, cũng chẳng biếng lười làm mẹ mắng, không so đo mẹ vs mẹ người ta, không gắt lại những lúc mẹ hay lẩm bẩm than phiền chuyện tiền nong, chuyện này chuyện kia nữa. cũng chẳng vì máy tính mà cắm cúi không ra tiễn mẹ vs bố và em, vì cái thẻ bảo hiểm mà gắt với mẹ. và cũng chẳng vì học hay hành, vì ngây thơ tin rằng mẹ sẽ không thể nào có ra sao để không về bên mẹ những ngày tháng cuối ấy. Hà Nội này rộng lắm, mà chỉ có xe 32 và bến giáp bát với khu nhổn là có dấu chân mẹ thôi. con gấu bông ông mua con làm rơi ở ngã 4 nhổn ngày ra nhập học. còn mẹ, con cũng làm lạc mất mẹ ở nơi con yêu thương nhất rồi. con xin lỗi, mẹ thích anh ấy thế, mà mãi, con cũng chẳng thể nào mang anh ấy về làm rể đâu ^^.
khi xưa, đc cùng đi mua quần áo cho me, được đi may áo với mẹ từ tam hòa rồi lại đến ngư lộc, cũng cẳng biết tìm đâu nữa, cũng chẳng còn ai để cùng họ có niềm vui ấy nữa. khi mẹ có cái áo mùa đông đẹp ấy, bộ quần áo mới ấy cũng là lúc mẹ đi. ai muốn tin, ai dám tin cho đành. cái áo sơ mi màu da cam mẹ may ở đối diện trường tiểu học mặc bên ngoài cái áo thu đông trắng cùng khoác ngoài cái áo phao đẹp trên chợ thành phố ấy. bộ đẹp ấy mẹ mới đc mặc một lần rồi lại phải theo mẹ trong cái hộp gỗ cùng mẹ về bên kia. khi nào di toan sẽ mặc áo phao ấy của mẹ, chắc con có kìm được nước mắt không.
nỗi đau ấy, ai đo thấu, nỗi buồn ấy ai cân đủ.chỉ biết nắng hoàng hôn bỗng mang màu tang tóc. nỗi đau nỗi buồn giấu kín trong lòng cứ chực gào lên đến ngã quỵ trên đường. con thay đổi nhiều lắm mẹ ạ. liệu mẹ có nhận ra con nữa không. con thấy con xa lạ và giống như một cái áo mưa bay lộn vèo trong giông gió. từ khi mẹ đi. cái cảm giác khó chịu ấy cứ len lỏi. cái trống vắng ấy cứ lớn dần đến ôm siết lấy cuộc sống này và giấu vào lòng thì lòng cũng chẳng muốn mở ra nữa. con thờ ơ với cuộc sống, thờ ơ với những người ngang qua cuộc đời. lòng tin vào nó cũng gãy rụng tự lúc nào. con chẳng bao giwof trách mẹ điều gì cả, chẳng bao giờ, mà còn thương mẹ nhiều hơn. cuộc sống, ah thì ra nó không bình yên phẳng lặng như thế, là bao sóng ngầm ập lên mẹ mà con đâu hay. bao nhiêu thứ dày vò mẹ phải chịu đựng một mình mà nào con hay. không trách mẹ bất cứ vì điều gì nhưng niềm tin vào cuộc sống này, con cũng để nó lạc lõng ở đâu đó rồi. cái đó con không kiềm chế được. mà cuộc sống vốn dĩ là vậy mà mẹ nhỉ. sao cứ phải quan niệm theo cái chuẩn mực của số đông trên đời.
trung thu này là trung thu cuối của gia đình mình, riêng gia đình mình thôi. tết này không trọn vẹn như tết xưa nữa mà sẽ có nhiều thay thế. con mệt, thực sự rất mệt khi cứ phải cố diễn khi cả người đã mệt nhừ, đã không còn sức nữa. và cộng vào đó là cảm giác tội lỗi với mẹ. rồi khaongr cách nội ngoại đã xa lại càng thêm xa. con và mẹ đều không làm đc gì để xóa bỏ nó, nay nó lại càng loét sâu hơn nữa. tuổi thơ con ở đó, mái nhà thứ 2 của con ở đó, mà sao lại bắt con nhìn nó dần xa. mẹ đi rồi, con sợ lắm, sợ đến muốn tát vào mình khi dám nghĩ một ngày nào đó ông cũng không ở đó chờ con về nữa, không còn ông ở đó để con thỏa sức làm một đứa trẻ ranh nũng nịu vòi vĩnh nữa. con không chắc mình sẽ vẫn đứng vững nếu ngày đó xảy ra đâu mẹ à. tựa như trong cơn lốc, không còn nơi bấu víu.
lần con về quê này, người ta đã ở quê rồi. lần con về quê tiếp theo, gia đình mình sẽ thay đổi mãi. con chưa sẵn sàng, thực sự chưa sẵn sàng mẹ ạ.
3h52 20/09/15
Nhận xét
Đăng nhận xét