Tôi tìm đến biển vào một ngày thu dịu nhẹ. Gió biển thổi mang theo hạt nước li ti như muốn thấm sâu hơn cái cảm giác của biển vào lòng hay muốn ghi dấu sâu hơn một chiều thu rất khác.
Bao bọc bởi Hà nội phồn hoa bao ngày tháng, tất bật với công việc, với thực tập và với học hành, tôi cứ xoay như chong chóng tre giữa bộn bề cuộc sống. Tôi thèm được giang tay giữa bãi cát dài trắng mịn trong làn nắng dịu nhẹ của mùa thu để mà cảm nhận cái bao la của biển. Tôi thèm được đứng giữa cái không gian ấy để lòng nhẹ nhàng hơn, thanh thản và bình yên hơn thật nhiều. Mỗi lần cảm thấy dường như mình sắp nghẹt thở trong cái lòng Hà Nội, tôi lại ngắm nhìn đến biển từ ảnh của người bạn phương xa, nghe cái âm thanh dội về từ đâu đó, miên man.
Biển hôm nay cũng giống như một ngày tháng mười bốn năm về trước. Ngày tháng ấy, trước biển là một cô bé được dì cho đi ké xe đi đưa hàng đến Sầm Sơn. Chỉ trong vòng hai giờ trước biển mà thấy lòng cũng cuộn sóng mênh mông.
poem ...

Trước biển năm đó, Tôi hãy còn là cô bé vừa qua cái tuổi 18, chập chững những bước đầu tiên sau cú ngã vào đại học. Tôi bỡ ngỡ, bơ vơ lạc lõng trước biển. Biển với tôi mịt mù trong chiều thu lạnh, không có nắng, không nhiều người. Lo lắng cho một tương lai còn quá xa xôi, cho cuộc sống hiện tại rối bời và cả thấy cô đơn một chút vì biển mênh mông nhiều tâm sự mà ta hãy chỉ là kẻ vừa bước đến dạo chơi bên đời, chưa thấy sâu sắc với ai để mà buồn nhiều như lòng biển trĩu nặng ngàn năm.
Trước biển hôm nay, tôi nhớ cô bé đó đến bâng khuâng. Cũng là cố chấp đi tìm biển như nhau, cũng bị cái ưu phiền ngàn năm kia làm đồng cảm, cũng là một ngày thu nhưng chính tôi cũng hiểu rằng cô bé đó vĩnh viễn ngây thơ, vô tư, thân thiện, sẵn sàng yêu thương thật nhiều và còn vẹn nguyên háo hức về biển. Tôi không thể làm cô bé đó nữa, ngày hôm qua khác ngày hôm nay, huống gì đó giờ đã 4 năm, đã ngàn ngày có lẻ và đã có biết bao cơn mưa cứ mưa mãi qua đời làm ngập lụt tâm hồn tôi ở đó chẳng biết tìm lối buông bỏ đi. Quá khứ là vậy đấy, nó cứng đầu đến đáng sợ, nó tuyệt vọng vì nào có ai thay đổi được mà quay lại thời gian. Kể cả tương lai cũng thế. Nếu quá khứ là tảng đá suốt đời đeo bám thì tương lai lại giống như giấc mộng, đẹp có, xấu có và đều mong manh, vô định. Tôi không thể biết ngày mai tôi sẽ ra sao nhưng lại không có cách nào thay đổi quá khứ. Nếu được chọn lại, tôi có bước theo con đường tôi đang đi này hay không? thực lòng không biết nữa, thực sự không biết nữa. Nhưng, có một điều nhất định tôi sẽ thay đổi.
Có hai điều dẫn tôi bước đến biển chiều nay, mặc kệ cái chong chóng muốn kéo tôi chạy theo nó.
Nói chuyện mà tôi muốn thay đổi trước được không?
Bạn đã bao nhiêu lần ôm lấy mẹ và hôn lên đôi má của mẹ?
Đã bao nhiêu lần bạn nuông chiều mẹ thay vì đòi hỏi nó từ người?
Mua quần áo, mua hoa, nghĩ sẽ làm gì cho mẹ vui?
Cũng đã bao lần làm mẹ buồn vì xẵng giọng gắt gỏng chỉ vì vài món đồ ngoài thân?
Lúc mẹ ốm tôi đã chẳng ở bên. Lúc mẹ cần tôi nhất, tôi cũng vì cái vẻ thích làm người mạnh mẽ mà không nói thật nhiều những lời yêu thương đến mẹ. Lúc mẹ gần đi xa, tôi không ở cạnh mẹ thật nhiều. Lúc mẹ gần đi xa, tôi còn nóng nảy, mệt mỏi đôi lần vì ... chăm sóc mẹ. Lúc mẹ gần đi xa, tôi còn ích kỉ phân bì tình yêu mẹ dành cho tôi ít hơn hai đứa em nhỏ kia, giận dỗi, hờn ghen. Tôi biết tôi không phải là đứa tốt bụng gì cả. và có lẽ là tôi đã cho rằng điều mẹ thương mình nhất là điều đương nhiên để rồi hụt hẫng và hoang mang khi đó. Đương nhiên là tôi sai. Ai là người bên mẹ bấy lâu nay, tôi ư? Ai là đứa nhỏ nhất, còn non dại nhất? tôi ư? Rồi buổi sáng hôm mẹ đi, sao tôi lại chạy ra ông, tôi lo ông buồn ư? có Biết rằng chỉ mấy tiếng nữa thôi là trong tim tôi sẽ mãi mãi khuyết đi một khoảng mà chẳng ai có thể lấp đầy, có biết rằng ở nhà, mẹ đang gọi móm mo của mẹ, có biết rằng thời gian trôi qua, tôi chẳng thể nào nắm lấy để kéo ngược lại hay không?
Nụ hôn ấy, đôi môi tôi có đủ ấm để làm mẹ sống lại với mái ấm này mãi mãi, đương nhiên là không, bởi đôi môi tôi bị vầng trán lạnh lẽo ấy in khắc vào tim, đôi môi ấy cũng bị gò má ấy tháng trước đó làm xót xa đến tận thẳm sâu tâm hồn, để lại đó một cảm xúc chẳng bao giờ mòn, chẳng bao giờ ấm áp lại như cái ôm, cái vuốt ve của mẹ ngày nào.
Tôi muốn quay lại để làm lại tất cả. Khi mất đi cái gì đó, người ta biết quý nó nhường nào. và cảm giác đó không hề dễ dàng gì. Hơn lúc nào hết, tôi thực sự cần mẹ của tôi, là mẹ của tôi, không phải ai thay thế hết. Tôi có thể gồng mình lên chịu lấy mưa gió từ cuộc sống này nhưng em tôi đâu đã lớn. Và dù tôi có che chở thì mưa kia vẫn lạnh và ướt vào tâm hồn đang còn non nớt bé bỏng kia.
Quá khứ, dù người ta biết nó là tấm bàn thạch ngàn năm không chuyển, là núi đá đè nén lên mình mà vẫn cong mình gánh lấy rồi những khi nắng rọi, thạch lại hóa thảo, lại nặng thêm bao lần vì miền kí ức nào đã vuột mãi khỏi tay nay sống lại miên man.
Tương lai kia không có mẹ, sẽ có người thay mẹ. Tương lai kia không có mẹ, mái ấm kia dù có người thay cũng chẳng vẹn nguyên như xưa.
Vài ngày nữa thôi, cuốn sách lại sang trang. Đã bao ngày rồi, tôi vẫn không thể làm gì để đè bẹp cái tâm trạng bất ổn, rối bời kia xuống mà ngủ, mà thoải mái, mà bình yên và chấp nhận. cuộc sống như ném mình xuống cái hồ rồi bỏ đi, mặc kệ tôi giãy giụa trong đó. Không biết nói hết cùng ai, cũng chẳng biết bắt đầu từ đâu kể nói. Nên tôi muốn đến biển.
Không phải Sầm Sơn năm xưa hắt hiu thu giao mùa với đông xám nhạt màu mà là biển có anh. Chuyến xe bus đưa tôi chạy qua con đường anh đã qua như năm xưa đạp xe trên con đường từ trường về nhà. Vẫn là không thể chung đường, vẫn là anh luôn bước đi trước khi tôi kịp đến nhưng biết rằng nơi đây từng có anh, quang cảnh này, đôi mắt kia từng dõi theo, bàn chân kia từng bước cũng đủ làm nơi đó thân quen và ấm áp thật nhiều.
Năm xưa, tình cảm ấy không đủ đậm cũng chẳng sâu để biển Sầm Sơn có người hiểu thấu, để khoảng cách cứ càng ngày càng xa và vô hình một khoảng ngắn như đưa tay với, một khoảng chỉ bằng cánh tay anh. Vậy mà nó lớn lên từ khi nào vậy? Năm tháng đâu có gần bên để hiểu nhiều hơn?
phải chăng từ khi anh ốm, tôi đã gắn thêm một chút sợ hãi, lo lắng nào đó?
Dù biết anh luôn như một người anh tốt luôn quan tâm mà không hắt hủi đứa em bướng bỉnh, mãi không chịu lớn này. Anh chỉ hơn tôi một tuổi, mà sao anh lại có thể chín chắn và hiểu chuyện thế nhỉ. Mỗi lần không kiềm chế được thứ tình cảm không nên có này, tôi lại bày trò nghịch ngợm. Có khi chỉ là muốn chọc cho anh bực mình nhưng anh hình như chẳng thể hiện cái bực đó gì cả. Có khi mệt mỏi vì thứ tình cảm ấy, lo sợ lún sâu vào nó, tôi làm một trò gì đó khiến mình không dám nói chuyện nữa, để gạt anh sang một bên mà bước tiếp thì anh luôn bao dung cho cái trò trẻ con đó để tôi vẫn luôn làm bạn, làm em của anh.
Đôi lần, tôi thấy ghét chính cái kiểu lịch sự và có cảm giác không thẳng thật về cảm xúc của thiên bình như anh. Hình như mới chỉ đôi lần anh nói thật cái cảm xúc suy nghĩ của mình thì phải. Anh luôn "rất lịch sự''. Điều đó càng làm tôi thích chọc anh nổi giận hơn.
Đôi lần, muốn anh ghét bỏ, xua đuổi để tôi có thể ghét anh và có cái cớ để quên anh đi. Rồi lại hoang mang và hối hận trong lúc anh không trả lời lại. Rồi lại vui như đứa trẻ con cười một mình khi được ai cho kẹo khi anh trả lời.
Đôi lần cái kiểu lạnh nhạt thờ ơ của anh làm tôi ngán ngẩm vì biết rằng, mình chẳng là gì với anh ngoài đứa em trẻ con hay nghịch dại. Cũng biết tự mình giận dỗi, rồi tự mình dỗ dành mình và như kẻ mắc bệnh đãng trí lại nhắn tin cho anh.
Tôi biết, tình cảm này rồi cũng sẽ đi vào quá khứ như một câu chuyện ngày xưa, những gì điên cuồng tôi đang làm này rồi tôi sẽ cảm thấy buồn cười. Nhưng tôi sẽ không hối hận vì chúng bởi tôi biết mình đã cố gắng hết lòng. Ai đó đáng trách sẽ là anh, mà không, là số phận vô duyên mà thôi. Tôi hiểu, khi mình không có tình cảm với ai đó, thì vĩnh viễn rất khó thay đổi nó được.
Tìm đến biển gần nơi anh đang công tác cũng là một trong những điều đó. Tôi sợ một ngày kia, mình sẽ lại hối hận vì đã không làm điều đó như bây giờ tôi đang tự trách mình không đến trường khi anh còn học.
Ngày thu ấy, tôi đã sắp lịch là mình sẽ không cơ đơn đâu. Thay vì như trên kế hoạch phác thảo là sẽ làm anh bất ngờ, tôi lại chủ động nhờ anh dẫn đi chơi.
Chuyến xe bus đầu sớm mai chạy bon bon qua những phố phường rồi lại những cánh đồng làng mạc. gió sớm thổi vào xe vị tươi mát và tinh khôi của chất làng quê thanh bình. Người trên xe còn ngái ngủ nên quên nói chuyện ồn ào. ngồi cạnh bên là bà thím đi buôn đang ngủ gà gật. tôi nhìn đến cặp tóc inox sáng màu giống hệt cái ghăm tóc khi xưa mẹ thường dùng mà bất giác đưa tay cố tình chạm vào mái tóc ấy. Bây giờ mẹ còn sống thì chắc tóc mẹ không bạc như thê này đâu bởi tóc mẹ lúc nào cũng đen nhánh, cái tuổi 44 cũng đâu tìm thấy sợi bạc nào trên mái tóc của mẹ kia chứ. rồi lòng lại bất giác buồn buồn.
Tôi không gọi ngay cho anh là tôi đến rồi. Dạo quanh khu xe đậu, tôi hỏi dò đường đến công ty anh đang làm trước. Hôm nay là ngày nghỉ, cảnh vật im lặng. Tự mình tưởng tượng hàng ngày anh đi ngang qua đây, thấy bồi hồi lạ lạ. Lại là tôi bước phía sau khi anh đã đi qua.
Biển ở phía bên kia, cảm giác gần đến nó làm lòng tôi nhẹ nhõm. Nghĩ đến mẹ, mắt không tự trào len những giọt nước tuyệt vọng nữa, nghĩa đên anh, tôi cũng không thây quá bất lực nữa. Tất cả như thoáng bay đi theo gió biển xa khơi.
"đến mà không gọi cho anh luôn à"
tôi giật mình quay lại sau mấy giây tư lự. cảm giác như bị bắt quả tang đang làm vụng gì đó.
Hôm nay anh chẳng mặc formal như mọi lần bắt gặp. và tôi sợ điều đó. Cái vẻ bình dị của anh bị tôi ví ngầm là động đất càng tăng độ khi anh không làm tôi có cảm giác anh lịch sự. Những cái ví von bay bổng của tôi hình như là cái làm anh phải nhăn trán nhất thì phải. Ít nhất thì đến giờ anh vẫn chưa hiểu tại sao tôi lại ví gặp anh như gặp động đất đâu. có khi lại nghĩ theo chiều hướng khác cũng nên.
" Giật cả mình, anh hiện lên từ đâu đấy" - lâu rồi tôi cũng chẳng còn giữ ý lúc ăn nói với anh nữa, hết gọi anh là ông già rồi lão già rồi gà, mà anh cũng chưa nổi điên lên nữa.
"em đến lâu chưa, anh thấy em hẹn mà lâu chưa gọi nên ra đợi thôi''
uyaa, nay anh cute quá đi, em đến lâu rồi, từ sáng sớm kia, em chơi quanh quanh đây rồi, giờ cho em ra biển nhé"
"em nói từ từ thôi, để anh lấy xe"
thế là buổi chiều thu này tôi không đến biển một mình. dù cái hai mình đó không tròn nghĩa. Lang thang trên bãi biển, chụp trộm anh được khá khá hình, được anh chỉ cho khu này khu kia nhưng biển vẫn hút hồn tôi đến lạ. Anh lúc gặp gỡ và lúc nhắn tin rất khác ...
Bao bọc bởi Hà nội phồn hoa bao ngày tháng, tất bật với công việc, với thực tập và với học hành, tôi cứ xoay như chong chóng tre giữa bộn bề cuộc sống. Tôi thèm được giang tay giữa bãi cát dài trắng mịn trong làn nắng dịu nhẹ của mùa thu để mà cảm nhận cái bao la của biển. Tôi thèm được đứng giữa cái không gian ấy để lòng nhẹ nhàng hơn, thanh thản và bình yên hơn thật nhiều. Mỗi lần cảm thấy dường như mình sắp nghẹt thở trong cái lòng Hà Nội, tôi lại ngắm nhìn đến biển từ ảnh của người bạn phương xa, nghe cái âm thanh dội về từ đâu đó, miên man.
Biển hôm nay cũng giống như một ngày tháng mười bốn năm về trước. Ngày tháng ấy, trước biển là một cô bé được dì cho đi ké xe đi đưa hàng đến Sầm Sơn. Chỉ trong vòng hai giờ trước biển mà thấy lòng cũng cuộn sóng mênh mông.
poem ...

Trước biển năm đó, Tôi hãy còn là cô bé vừa qua cái tuổi 18, chập chững những bước đầu tiên sau cú ngã vào đại học. Tôi bỡ ngỡ, bơ vơ lạc lõng trước biển. Biển với tôi mịt mù trong chiều thu lạnh, không có nắng, không nhiều người. Lo lắng cho một tương lai còn quá xa xôi, cho cuộc sống hiện tại rối bời và cả thấy cô đơn một chút vì biển mênh mông nhiều tâm sự mà ta hãy chỉ là kẻ vừa bước đến dạo chơi bên đời, chưa thấy sâu sắc với ai để mà buồn nhiều như lòng biển trĩu nặng ngàn năm.
Trước biển hôm nay, tôi nhớ cô bé đó đến bâng khuâng. Cũng là cố chấp đi tìm biển như nhau, cũng bị cái ưu phiền ngàn năm kia làm đồng cảm, cũng là một ngày thu nhưng chính tôi cũng hiểu rằng cô bé đó vĩnh viễn ngây thơ, vô tư, thân thiện, sẵn sàng yêu thương thật nhiều và còn vẹn nguyên háo hức về biển. Tôi không thể làm cô bé đó nữa, ngày hôm qua khác ngày hôm nay, huống gì đó giờ đã 4 năm, đã ngàn ngày có lẻ và đã có biết bao cơn mưa cứ mưa mãi qua đời làm ngập lụt tâm hồn tôi ở đó chẳng biết tìm lối buông bỏ đi. Quá khứ là vậy đấy, nó cứng đầu đến đáng sợ, nó tuyệt vọng vì nào có ai thay đổi được mà quay lại thời gian. Kể cả tương lai cũng thế. Nếu quá khứ là tảng đá suốt đời đeo bám thì tương lai lại giống như giấc mộng, đẹp có, xấu có và đều mong manh, vô định. Tôi không thể biết ngày mai tôi sẽ ra sao nhưng lại không có cách nào thay đổi quá khứ. Nếu được chọn lại, tôi có bước theo con đường tôi đang đi này hay không? thực lòng không biết nữa, thực sự không biết nữa. Nhưng, có một điều nhất định tôi sẽ thay đổi.
Có hai điều dẫn tôi bước đến biển chiều nay, mặc kệ cái chong chóng muốn kéo tôi chạy theo nó.
Nói chuyện mà tôi muốn thay đổi trước được không?
Bạn đã bao nhiêu lần ôm lấy mẹ và hôn lên đôi má của mẹ?
Đã bao nhiêu lần bạn nuông chiều mẹ thay vì đòi hỏi nó từ người?
Mua quần áo, mua hoa, nghĩ sẽ làm gì cho mẹ vui?
Cũng đã bao lần làm mẹ buồn vì xẵng giọng gắt gỏng chỉ vì vài món đồ ngoài thân?
Lúc mẹ ốm tôi đã chẳng ở bên. Lúc mẹ cần tôi nhất, tôi cũng vì cái vẻ thích làm người mạnh mẽ mà không nói thật nhiều những lời yêu thương đến mẹ. Lúc mẹ gần đi xa, tôi không ở cạnh mẹ thật nhiều. Lúc mẹ gần đi xa, tôi còn nóng nảy, mệt mỏi đôi lần vì ... chăm sóc mẹ. Lúc mẹ gần đi xa, tôi còn ích kỉ phân bì tình yêu mẹ dành cho tôi ít hơn hai đứa em nhỏ kia, giận dỗi, hờn ghen. Tôi biết tôi không phải là đứa tốt bụng gì cả. và có lẽ là tôi đã cho rằng điều mẹ thương mình nhất là điều đương nhiên để rồi hụt hẫng và hoang mang khi đó. Đương nhiên là tôi sai. Ai là người bên mẹ bấy lâu nay, tôi ư? Ai là đứa nhỏ nhất, còn non dại nhất? tôi ư? Rồi buổi sáng hôm mẹ đi, sao tôi lại chạy ra ông, tôi lo ông buồn ư? có Biết rằng chỉ mấy tiếng nữa thôi là trong tim tôi sẽ mãi mãi khuyết đi một khoảng mà chẳng ai có thể lấp đầy, có biết rằng ở nhà, mẹ đang gọi móm mo của mẹ, có biết rằng thời gian trôi qua, tôi chẳng thể nào nắm lấy để kéo ngược lại hay không?
Nụ hôn ấy, đôi môi tôi có đủ ấm để làm mẹ sống lại với mái ấm này mãi mãi, đương nhiên là không, bởi đôi môi tôi bị vầng trán lạnh lẽo ấy in khắc vào tim, đôi môi ấy cũng bị gò má ấy tháng trước đó làm xót xa đến tận thẳm sâu tâm hồn, để lại đó một cảm xúc chẳng bao giờ mòn, chẳng bao giờ ấm áp lại như cái ôm, cái vuốt ve của mẹ ngày nào.
Tôi muốn quay lại để làm lại tất cả. Khi mất đi cái gì đó, người ta biết quý nó nhường nào. và cảm giác đó không hề dễ dàng gì. Hơn lúc nào hết, tôi thực sự cần mẹ của tôi, là mẹ của tôi, không phải ai thay thế hết. Tôi có thể gồng mình lên chịu lấy mưa gió từ cuộc sống này nhưng em tôi đâu đã lớn. Và dù tôi có che chở thì mưa kia vẫn lạnh và ướt vào tâm hồn đang còn non nớt bé bỏng kia.
Quá khứ, dù người ta biết nó là tấm bàn thạch ngàn năm không chuyển, là núi đá đè nén lên mình mà vẫn cong mình gánh lấy rồi những khi nắng rọi, thạch lại hóa thảo, lại nặng thêm bao lần vì miền kí ức nào đã vuột mãi khỏi tay nay sống lại miên man.
Tương lai kia không có mẹ, sẽ có người thay mẹ. Tương lai kia không có mẹ, mái ấm kia dù có người thay cũng chẳng vẹn nguyên như xưa.
Vài ngày nữa thôi, cuốn sách lại sang trang. Đã bao ngày rồi, tôi vẫn không thể làm gì để đè bẹp cái tâm trạng bất ổn, rối bời kia xuống mà ngủ, mà thoải mái, mà bình yên và chấp nhận. cuộc sống như ném mình xuống cái hồ rồi bỏ đi, mặc kệ tôi giãy giụa trong đó. Không biết nói hết cùng ai, cũng chẳng biết bắt đầu từ đâu kể nói. Nên tôi muốn đến biển.
Không phải Sầm Sơn năm xưa hắt hiu thu giao mùa với đông xám nhạt màu mà là biển có anh. Chuyến xe bus đưa tôi chạy qua con đường anh đã qua như năm xưa đạp xe trên con đường từ trường về nhà. Vẫn là không thể chung đường, vẫn là anh luôn bước đi trước khi tôi kịp đến nhưng biết rằng nơi đây từng có anh, quang cảnh này, đôi mắt kia từng dõi theo, bàn chân kia từng bước cũng đủ làm nơi đó thân quen và ấm áp thật nhiều.
Năm xưa, tình cảm ấy không đủ đậm cũng chẳng sâu để biển Sầm Sơn có người hiểu thấu, để khoảng cách cứ càng ngày càng xa và vô hình một khoảng ngắn như đưa tay với, một khoảng chỉ bằng cánh tay anh. Vậy mà nó lớn lên từ khi nào vậy? Năm tháng đâu có gần bên để hiểu nhiều hơn?
phải chăng từ khi anh ốm, tôi đã gắn thêm một chút sợ hãi, lo lắng nào đó?
Dù biết anh luôn như một người anh tốt luôn quan tâm mà không hắt hủi đứa em bướng bỉnh, mãi không chịu lớn này. Anh chỉ hơn tôi một tuổi, mà sao anh lại có thể chín chắn và hiểu chuyện thế nhỉ. Mỗi lần không kiềm chế được thứ tình cảm không nên có này, tôi lại bày trò nghịch ngợm. Có khi chỉ là muốn chọc cho anh bực mình nhưng anh hình như chẳng thể hiện cái bực đó gì cả. Có khi mệt mỏi vì thứ tình cảm ấy, lo sợ lún sâu vào nó, tôi làm một trò gì đó khiến mình không dám nói chuyện nữa, để gạt anh sang một bên mà bước tiếp thì anh luôn bao dung cho cái trò trẻ con đó để tôi vẫn luôn làm bạn, làm em của anh.
Đôi lần, tôi thấy ghét chính cái kiểu lịch sự và có cảm giác không thẳng thật về cảm xúc của thiên bình như anh. Hình như mới chỉ đôi lần anh nói thật cái cảm xúc suy nghĩ của mình thì phải. Anh luôn "rất lịch sự''. Điều đó càng làm tôi thích chọc anh nổi giận hơn.
Đôi lần, muốn anh ghét bỏ, xua đuổi để tôi có thể ghét anh và có cái cớ để quên anh đi. Rồi lại hoang mang và hối hận trong lúc anh không trả lời lại. Rồi lại vui như đứa trẻ con cười một mình khi được ai cho kẹo khi anh trả lời.
Đôi lần cái kiểu lạnh nhạt thờ ơ của anh làm tôi ngán ngẩm vì biết rằng, mình chẳng là gì với anh ngoài đứa em trẻ con hay nghịch dại. Cũng biết tự mình giận dỗi, rồi tự mình dỗ dành mình và như kẻ mắc bệnh đãng trí lại nhắn tin cho anh.
Tôi biết, tình cảm này rồi cũng sẽ đi vào quá khứ như một câu chuyện ngày xưa, những gì điên cuồng tôi đang làm này rồi tôi sẽ cảm thấy buồn cười. Nhưng tôi sẽ không hối hận vì chúng bởi tôi biết mình đã cố gắng hết lòng. Ai đó đáng trách sẽ là anh, mà không, là số phận vô duyên mà thôi. Tôi hiểu, khi mình không có tình cảm với ai đó, thì vĩnh viễn rất khó thay đổi nó được.
Tìm đến biển gần nơi anh đang công tác cũng là một trong những điều đó. Tôi sợ một ngày kia, mình sẽ lại hối hận vì đã không làm điều đó như bây giờ tôi đang tự trách mình không đến trường khi anh còn học.
Ngày thu ấy, tôi đã sắp lịch là mình sẽ không cơ đơn đâu. Thay vì như trên kế hoạch phác thảo là sẽ làm anh bất ngờ, tôi lại chủ động nhờ anh dẫn đi chơi.
Chuyến xe bus đầu sớm mai chạy bon bon qua những phố phường rồi lại những cánh đồng làng mạc. gió sớm thổi vào xe vị tươi mát và tinh khôi của chất làng quê thanh bình. Người trên xe còn ngái ngủ nên quên nói chuyện ồn ào. ngồi cạnh bên là bà thím đi buôn đang ngủ gà gật. tôi nhìn đến cặp tóc inox sáng màu giống hệt cái ghăm tóc khi xưa mẹ thường dùng mà bất giác đưa tay cố tình chạm vào mái tóc ấy. Bây giờ mẹ còn sống thì chắc tóc mẹ không bạc như thê này đâu bởi tóc mẹ lúc nào cũng đen nhánh, cái tuổi 44 cũng đâu tìm thấy sợi bạc nào trên mái tóc của mẹ kia chứ. rồi lòng lại bất giác buồn buồn.
Tôi không gọi ngay cho anh là tôi đến rồi. Dạo quanh khu xe đậu, tôi hỏi dò đường đến công ty anh đang làm trước. Hôm nay là ngày nghỉ, cảnh vật im lặng. Tự mình tưởng tượng hàng ngày anh đi ngang qua đây, thấy bồi hồi lạ lạ. Lại là tôi bước phía sau khi anh đã đi qua.
Biển ở phía bên kia, cảm giác gần đến nó làm lòng tôi nhẹ nhõm. Nghĩ đến mẹ, mắt không tự trào len những giọt nước tuyệt vọng nữa, nghĩa đên anh, tôi cũng không thây quá bất lực nữa. Tất cả như thoáng bay đi theo gió biển xa khơi.
"đến mà không gọi cho anh luôn à"
tôi giật mình quay lại sau mấy giây tư lự. cảm giác như bị bắt quả tang đang làm vụng gì đó.
Hôm nay anh chẳng mặc formal như mọi lần bắt gặp. và tôi sợ điều đó. Cái vẻ bình dị của anh bị tôi ví ngầm là động đất càng tăng độ khi anh không làm tôi có cảm giác anh lịch sự. Những cái ví von bay bổng của tôi hình như là cái làm anh phải nhăn trán nhất thì phải. Ít nhất thì đến giờ anh vẫn chưa hiểu tại sao tôi lại ví gặp anh như gặp động đất đâu. có khi lại nghĩ theo chiều hướng khác cũng nên.
" Giật cả mình, anh hiện lên từ đâu đấy" - lâu rồi tôi cũng chẳng còn giữ ý lúc ăn nói với anh nữa, hết gọi anh là ông già rồi lão già rồi gà, mà anh cũng chưa nổi điên lên nữa.
"em đến lâu chưa, anh thấy em hẹn mà lâu chưa gọi nên ra đợi thôi''
uyaa, nay anh cute quá đi, em đến lâu rồi, từ sáng sớm kia, em chơi quanh quanh đây rồi, giờ cho em ra biển nhé"
"em nói từ từ thôi, để anh lấy xe"
thế là buổi chiều thu này tôi không đến biển một mình. dù cái hai mình đó không tròn nghĩa. Lang thang trên bãi biển, chụp trộm anh được khá khá hình, được anh chỉ cho khu này khu kia nhưng biển vẫn hút hồn tôi đến lạ. Anh lúc gặp gỡ và lúc nhắn tin rất khác ...
Nhận xét
Đăng nhận xét