Đêm,
có đứa dở hơi mang con gấu người ta tặng sinh nhật ra ôm rồi mất ngủ cả đêm
Ô
hay cũng có lúc biết mất ngủ vì một ai đó chẳng phải là chỉ mỗi trong phim mới có. À thì cũng có lúc mình cũng phải mất ngủ vì “con trai”.
Để rồi biết rằng thật ra đứa dở ấy vẫn dở như xưa dù cứ nghĩ mình đã tự do tự tại lắm
Tưởng là không nghĩ
về người ta ngày đêm là quên được sao, nghĩ mình
mạnh mẽ và vô tâm đến mức đó được sao.
Đêm,
công việc cũng lùi vào ngày tới, nỗi nhớ như đứa trẻ con đùa nghịch chạy ùa vào lòng người xa lạ mà cứ vô tư ôm lấy đòi vỗ về.
Những giấc mơ nhỏ bé, những mong muốn bình dị quay về
Chút
bối rối của những lần gặp gỡ ít ỏi
Nhịp tim đánh rơi chẳng biết bao nhiêu lần
Thứ cảm giác khó chịu, khó tả, cứ mơ hồ hoang mang, rõ
là dại khờ ngốc nghếch trẻ con mà vẫn muốn thử
Thứ cảm xúc muốn điều khiển bản thân mà vẫn muốn để nó đến
Là
loại hạnh phúc, niềm vui rất khác mà chẳng thể tìm thấy ở ai, ở đâu khi anh bỏ em ra khỏi thế giới của anh
Lâu
rồi nếu không nghĩ lại về những chuyện đã qua thì chẳng cảm nhận được cái hạnh phúc ấy, chẳng được mỉm cười ngốc nghếch,
rồi chút nuối tiếc cho những giấc mộng đã cũ,
bâng
khuâng cho những gì đã qua sẽ chẳng quay lại bao giờ,
xen
cả chút hối hận vì đã làm quá mọi chuyện và tự nhủ sẽ chẳng bao giờ còn uống say nữa, chẳng bao giờ muốn nói thật lòng mình cho
ai nhìn thấu
Ờ thì hình như là yêu
mà hẳn là yêu nên mới dại khờ như thế
Là
người ai rồi chẳng yêu, mà yêu
thì hỉ nộ ái ố đều ở đó mà ra. Yêu
không có lỗi, lỗi là con người ta tham sân si
không dứt, lỗi ở sai người sai thời điểm. tình yêu nào
cũng đẹp, chỉ là khi nó như con bướm nhỏ mải chơi bay đi con người ta ở đó với những thứ còn lại bị nhầm là yêu. Vui
cũng là một nốt nhạc, buồn đau nuối tiếc hay bâ ng
khuâng cũng là những nốt nhạc trên bản đàn nào đó. Khi
nhìn lại, người ta vẫn một mình ngẫm về những gì chưa thành, những gì hối tiếc cho quá khứ. Sao lại phải chối bỏ những cảm xúc ấy? cuộc sống này chỉ là những chuỗi trải nghiệm dài.
Ngoài
kia những đám mây xám dần chuyển màu đen, trời cũng nổi gió lay lá
cành. trời như ầng ậng nước, như đôi mi đã biết tràn nước mắt một lần nào đó vì một người trai đúng
nghĩa. Sự thật chấp nhận nhanh nhưng cảm xúc như đứa trẻ tự kỉ chậm chạp ì ạch mãi mới dần cảm nhận được cái cảm xúc mà đúng ra
nên cập bến cùng lúc. Lúc biết anh đã để em lại bên đường và bước tiếp, sao mà thấy thản nhiên dửng dưng đến thế. Bây giờ đây khi nghĩ đến anh, chỉ muốn biết có giây nào anh
chợt nhớ rằng em vẫn tồn tại và liệu rằng đã bỏ qua sự ngang ngược của em chưa.
Đã
chẳng còn hi vọng để chờ trông nhưng đôi lần không muốn tự lừa mình dối người nên mặc lòng cuốn theo chiều gió
Thầm cảm ơn người đã cho em hi vọng mặc kệ người có biến hi vọng thành hiện thực hay không
Cảm ơn vì anh đã tốt vs em như thế. Người tốt sẽ có giấc mộng đẹp
Cảm ơn anh vì những trải nghiệm đã qua, vì những hành động đẹp của anh đã giúp em
trưởng thành hơn rất nhiều. rồi một ngày kia khi
thôi cố chấp, khi tất cả đã chìm vào quá
khứ hay lẩn sau lớp rêu thời gian em biết mình luôn nợ anh một lời cảm ơn và một lời xin lỗi. và dù là lời nào đi chăng nữa, giữa những phút mơ hồ vô định, em nghĩ mình
yêu anh.

Nhận xét
Đăng nhận xét