Hôm nay mưa không nặng hạt như ngày hôm ấy. Nước mưa từng giọt như sương sớm bám trên ô cửa kính, đậu lại đó, muốn nằm lại đó. Ngón tay trỏ bối rối đưa ra vô thức rồi rụt lại như sợ chạm phải một điều chẳng thể dứt tay ra. Một kỉ niệm êm ái, dịu dàng lại mong manh lắm, tựa như hơi thở giữa mùa đông chỉ cần thở ra là sẽ tan đi, như sợi khói chiều tan vào hư vô. Kỉ niệm ấy như nắng dịu nhẹ, chỉ cảm nhận mà không nhớ rõ, chỉ mơ hồ đọng thành vết một khuôn mặt phủ ráng chiều trên ô cửa kính xe.
Xe lướt trên đường, khuôn mặt ấy khi lướt qua biển xanh, khi ngang qua rặng phi lao cao ngút, khi lẩn khuất trong dòng xe trên phố đông. Người ấy ngồi ghế sau, khuôn mặt dịu hiền lại điềm tĩnh. Nét trâm tư bị bóng hoàng hôn đẩy sâu hơn, đọng thành nét họa trên ô cửa kính xe. Thu hết can đảm, cố đưa tay ra chạm nhẹ vào ô cửa, như lúc này đây, rụt rè, bối rối, cảm giác gần mà xa, thực mà ảo vô cùng. Và dù ngón tay kia có chạm đến hay không nữa, thì bóng dáng ấy đã quấn lấy tâm trí, đậu lại đó, nằm lại đó chẳng đi nữa rồi. Và những lúc lòng bình yên dịu nhẹ, khuôn mặt ấy lại chợt thoảng đến thoảng đi. Mong manh thế, biết làm sao giữ đây, giữa dòng đời xô bồ với quá nhiều việc để nhớ nhớ quên quên.
Bỗng sợ một ngày kia khuôn mặt ấy nhạt nhòa trong dòng người rồi tan biến, một ngày kia nhớ ra nhau trong cái giật mình ngoảnh lại, giật mình vì một điều thuộc về cảm xúc yêu thương mới thấy xót xa. Người chỉ là chợt ngang qua đường đời ta, không hay biết đã vô tình để lại dấu chân trên đó. Một ngày kia, rêu phong phủ lối, tâm trí ta đã mờ theo thời gian, vậy khuôn mặt phủ ráng chiều đó liệu vẫn còn lướt qua không gian ở nơi nào đó nữa chăng khi người không hay biết còn ta đã quên? Thấy thương cho kỉ niệm, đã từng đến rồi lại tan đi như chưa hề xảy ra. Nếu sinh ra là để tan biến thì còn đến để làm chi?
Cơn mưa rào bóng mây hôm ấy vội đổ qua. Những giọt đọng lại trên ô cửa kết dần vào nhau thành vệt đủ nặng rồi chảy dần xuống mép cửa. ta đưa tay chặn lại để nước đừng trôi. Mà nước bên kia tấm kia, tay ta bên này kính, làm sao chặn nổi cái dòng đời bạc bẽo kia trôi qua. Thời gian chẳng thể đứng yên đó để chìm mãi vào giây phút này. Dù xe có chạy mãi thì vẫn có lúc ta phải dừng và đi về phía ngược nhau, liệu còn gặp lại nữa?
Khoảng cách của chúng ta là một tấm kính trong suốt, là ghế trước ghế sau hay là chuyện hai thế giới không mối tương quan. Nên nếu còn gặp lại, dũng khí nói một lời để nhớ chắc cũng không thành câu. Đôi khi, đó lại là kết thúc đẹp của một cơn say nắng. bởi kỉ niệm ấy chỉ sợ cái nuối tiếc, cái buồn man mác, dịu nhẹ mà thôi còn nó làm lòng thấy ngọt ngào, thấy bình yên và thường mỗi lần gợn lên đều họa lại trên môi nét cười rất vội.
Hôm nay trời còn lạnh. Thế mới thấy dễ nhớ về nhau. Ta cất riêng người vào một góc nhỏ trên ô cửa kính để nắng chiều hay mưa đổ, ta lại di di ngón tay trỏ chặn vệt nước bên ngoài đang chảy qua tay.
10/1/2017

Nhận xét
Đăng nhận xét